Ngày 26/01/2014, thôn Ninh Xá long trọng tổ chức lễ khánh thành cụm công trình phụ trợ di tích LSVH cấp Quốc gia - đình Ninh Xá gồm Khu bãi tập kết xe, hồ nước, công viên cây xanh do gia đình ông Lê Trung Ấn và con trai là Lê Đình Long tài trợ đầu tư trên 1 tỷ đồng xây dựng cho địa phương. Trong 3 năm qua, gia đình ông Lê Trung Ấn và con trai ông đã đầu tư hơn 10 tỷ đồng giúp nhân dân Ninh Xá xây dựng các công trình phúc lợi công cộng như Nhà Mẫu giáo, sân đình; trùng tu Yên Quang tự và Nghè Vua, Nghè Yến, giếng Sen.
Thứ Hai, 24 tháng 2, 2014
Chủ Nhật, 13 tháng 10, 2013
VĨNH BIỆT ĐẠI TƯỚNG VÕ NGUYÊN GIÁP – VỊ TƯỚNG CỦA LÒNG DÂN
VĨNH
BIỆT ĐẠI TƯỚNG VÕ NGUYÊN GIÁP – VỊ TƯỚNG CỦA LÒNG DÂN
Hôm nay toàn dân tộc Việt Nam và bạn bè
quốc tế bùi ngùi thương tiếc tiễn biệt Đại tướng Võ Nguyên Giáp về nơi an nghỉ
cuối cùng. Đại tướng Võ Nguyên Giáp – vị tướng huyền thoại, anh hùng dân tộc!
Người là anh cả của Quân đội nhân dân Việt Nam anh hùng. Tên tuổi của ông gắn
liền với những chiến thắng vĩ đại của đất nước như giải phóng Điện Biên năm
1954 “Lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu”; Giải phóng Sài Gòn năm 1975 thống
nhất đất nước. Người Việt Nam
quý mến ông, bạn bè quốc tế kính trọng ông và cả đối phương cũng phải khâm phục
ông!
Trong những ngày qua, báo chí trong nước
và quốc tế không ngớt đưa tin về lễ viếng ông và ca ngợi những công lao to lớn
của ông. Không chỉ là một vị tướng tài ba, đức độ mà khi ở cương vị mới không
liên quan gì đến binh nghiệp, những năm 80 của Thế kỉ XX, trên cương vị Phó Thủ
tướng thường trực Chính phủ, được Bộ Chính trị tin tưởng giao phó cho ông một
mảng công việc hết sức quan trọng, đó là phát triển nền văn hóa, giáo dục, y
tế, khoa học kĩ thuật để đáp ứng yêu cầu xây dựng, kiến thiết đất nước sau
chiến tranh. Luôn khắc ghi lời dậy của Bác Hồ: "Nhiệm vụ nào cũng hoàn thành, khó khăn nào cũng vượt
qua…" và "Dĩ công vi thượng". Trong lúc đất nước vừa đi
qua chiến tranh với bao khó khăn chồng chất, ông đã bắt tay vào công việc mới
với tất cả tâm huyết của một người cách mạng, thành lập Viện Hàn lâm, viện Khoa
học và kỹ thuật, Viện khoa học nhân văn và khoa học tự nhiên Việt Nam; phát
triển nguồn nhân lực, nâng cao chất lượng con người Việt Nam…để bù đắp lại sau
chiến tranh. Trên cương vị Phó Thủ tướng, ông đã đóng góp một phần quan trọng
trong việc phát triển nền khoa học, giáo dục và y tế của nước nhà.
Vị tướng
huyền thoại ấy đã về với Bác Hồ, nhưng hồn thiêng của Người có lẽ sẽ luôn che
chở cho sự bình yên và trường tồn của dân tộc như khi sống Người đã làm – Người
là bậc Thánh nhân! Khi sống Người đã hết lòng, hết sức phụng sự Quốc gia, dân
tộc và khi Người ra đi, uy tín và sức lan tỏa của Người vẫn cống hiến cho đất
nước một sức mạnh đoàn kết lạ thường!
Xin được
kính cẩn nghiêng mình tưởng nhớ đến công ơn của Người! Vĩnh biệt Người – Đại
tướng của lòng dân!
Thứ Sáu, 9 tháng 8, 2013
VÀI SUY NGHĨ VỀ HIẾN MÁU NHÂN ĐẠO
Hôm nay 08/8/2013, hơm 30 tình nguyện viên của xã Lê Ninh cùng hàng trăm, hàng nghìn tình nguyện viên của các xã khác trong khu Bắc An Phụ huyện Kinh Môn sẽ có mặt tại hội trường UBND xã Thái Sơn để hiến máu nhân đạo theo thư kêu gọi của Hội Chữ Thập Đỏ huyện Kinh Môn để góp phần cứu sống những mảnh đời bất hạnh!.
Xét về khía cạnh khoa học, nhiều tài liệu và thực tế đã khẳng định ( xin không viết lại mà trích dẫn các bài viết ở các đường Link dưới đây:)
http://chuthapdoyenbai.org.vn/index.php?option=com_content&view=article&id=87&Itemid=28;
http://www.hutech.vn/phongctsv/index.php?option=com_content&view=article&id=499:tim-hiu-v-hin-mau-nhan-o&catid=36:y-te-hoc-duong
http://www.phununet.com/wikiphununet/ChiTietWiki.aspx?m=0&StoreID=13665
Một người khỏe mạnh, không mắc các bệnh truyền nhiễm có đủ cân nặng và các chỉ số huyết học bình thường đều có thể hiến máu mà hoàn toàn không ảnh hưởng tới sức khỏe của bản thân. Tuy nhiên, trên thực tế, tôi đã gặp khá nhiều người có ý kiến cho rằng sau khi hiến máu sẽ bị béo phì (!) hoặc ảnh hưởng xấu đến sức khỏe. Riêng tôi cũng đã từng cho máu và ở xã nhà cũng đã có rất nhiều người từng hiến máu tình nguyện hoặc cho máu người thân. Tất cả những người đó và cả tôi đều vẫn thấy bình thường, không béo phì hay yếu đi vì cho máu như thông tin vừa nêu đâu!.
Về góc độ nhân đạo: Không ai mong muốn bản thân phải rơi vào hoàn cảnh khó khăn, hoạn nạn nhưng cuộc sống không phải lúc nào cũng được như người ta mong muốn! Mỗi ngày trên cả nước có biết bao nhiêu ca bệnh cần được truyền máu để qua cơn hoạn nạn. Bệnh nhân cần máu bởi muôn vàn lí do khác nhau. Có người do cơ thể suy nhược, có người do bệnh lý về máu, có người do tai nạn rủi do, có người vì bị người khác gây thương... và có cả những người coi thường mạng sống của bản thân mà làm điều dại dột...! Tuy nhiên tất cả những người đó, khi đã lâm vòng nguy biến, họ cần lắm những giọt máu nghĩa tình để có thể thoát khỏi lưỡi hái của tử thần. Ai đã từng trải qua những giây phút nguy kịch đó càng thấy rõ giá trị của việc hiến máu tình nguyện quý giá biết nhường nào! Dân gian đôi khi có vẫn thường truyền nhau câu nói " Một giọt máu đào hơn ao nước lã" để chỉ giá trị của máu nhưng theo tôi nghĩ, câu đó để chỉ về mối quan hệ dòng dõi thôi. Tôi thực sự đồng cảm với khẩu hiệu " Một giọt máu cho đi, một cuộc đời ở lại!" .
Làm gì để tạo điều kiện cho cuộc vận động hiến máu nhân đạo tình nguyện được tốt hơn? Câu hỏi này để dành cho các nhà lãnh đạo các địa phương. Thực tế cho thấy, cuộc vận động này đã được các cấp, các ngành tổ chức phát động khá rầm rộ, nhưng đơn vị chủ quản thì gần như chỉ có Hội Chữ Thập Đỏ cơ sở là đơn vị trực tiếp tham mưu với lãnh đạo chính quyền địa phương về công tác tổ chức triển khai vận động; (đương nhiên là có BCĐ và đầy đủ các thành viên!) tổ chức đưa đón và bồi dữơng cho các tình nguyện viên đi, về khi hiến máu, trong khi ngân sách địa phương dành cho hoạt động của Hội CTĐ cấp xã chỉ vài trăm nghìn một năm! vậy là Chủ tịch Hội lại phải làm cái việc muôn thủa của Hội là "Xin" ! Nhưng đây không phải là xin của người có để cho người nghèo mà là XIN từ ngân sách xã để chi cho một việc làm nhân đạo! Tại sao từ các cấp trên không bố trí riêng một khoản tiền thiết yếu cho riêng việc này từ đầu năm ngân sách để đỡ làm khó cho cả hệ thống bộ máy cấp xã nhỉ!...
Lời bàn: Hiến máu nhân đạo tình nguyện là một nghĩa cử vô cùng thiêng liêng, cao đẹp. Nghĩa cử đó thể hiện tình nhân ái, thương người như thể thương thân bởi lẽ những tình nguyện viên hiến máu đã chia sẻ chính sự sống của họ để góp phần cứu sống những người bệnh hiểm nghèo cần máu để qua cơn nguy kịch. Máu là thứ tài sản vô cùng quý giá liên quan đến sự sống của con người mà họ còn hiến tặng được thì đối với họ, những giá trị vật chất để bù lại dòng máu đó chẳng có ý nghĩa gì. Tuy nhiên, để người hiến máu được yên tâm, phấn khởi thì cũng cần được sự quan tâm hơn trong công tác tổ chức đón tiếp, kỹ thuật lấy máu và ghi nhận của các cấp có thẩm quyền để ngày càng có nhiêu người tình nguyện hiến máu. Đặc biệt, trong quá trình đón tiếp cần tổ chức khoa học về địa điểm , số lượng người để tránh trường hợp các tình nguyện viên phải đi xa, chờ đợi ... Quá trình lấy máu, các kỹ thuật viên phải thực sự để tâm vào công việc, sử dụng y cụ đảm bảo kỹ thuật và vệ sinh, lấy đúng, đủ lượng cho phép theo thể trạng của tình nguyện viên, tránh tình trạng lấy quá nhiều gây sốc cục bộ> (Năm 2011 đã có tình trạng sau khi hiếm máu bị ngất). Việc ghi nhận hiến máu cho các tình nguyện viên cũng cần được các cấp quan tâm. Nhà nước cần có quy định cụ thể về việc ưu đãi đối với những người hiến máu theo số lần và lượng máu hiến tặng, đồng thời đặc biệt quan tâm miễn phí cho các tình nguyện viên khi không may phải truyền máu và miễn giảm viện phí cho họ tại tất cả các bệnh viện trên toàn quốc để ngày càng có nhiều người hưởng ứng phong trào này./.
Xét về khía cạnh khoa học, nhiều tài liệu và thực tế đã khẳng định ( xin không viết lại mà trích dẫn các bài viết ở các đường Link dưới đây:)
http://chuthapdoyenbai.org.vn/index.php?option=com_content&view=article&id=87&Itemid=28;
http://www.hutech.vn/phongctsv/index.php?option=com_content&view=article&id=499:tim-hiu-v-hin-mau-nhan-o&catid=36:y-te-hoc-duong
http://www.phununet.com/wikiphununet/ChiTietWiki.aspx?m=0&StoreID=13665
Một người khỏe mạnh, không mắc các bệnh truyền nhiễm có đủ cân nặng và các chỉ số huyết học bình thường đều có thể hiến máu mà hoàn toàn không ảnh hưởng tới sức khỏe của bản thân. Tuy nhiên, trên thực tế, tôi đã gặp khá nhiều người có ý kiến cho rằng sau khi hiến máu sẽ bị béo phì (!) hoặc ảnh hưởng xấu đến sức khỏe. Riêng tôi cũng đã từng cho máu và ở xã nhà cũng đã có rất nhiều người từng hiến máu tình nguyện hoặc cho máu người thân. Tất cả những người đó và cả tôi đều vẫn thấy bình thường, không béo phì hay yếu đi vì cho máu như thông tin vừa nêu đâu!.
Về góc độ nhân đạo: Không ai mong muốn bản thân phải rơi vào hoàn cảnh khó khăn, hoạn nạn nhưng cuộc sống không phải lúc nào cũng được như người ta mong muốn! Mỗi ngày trên cả nước có biết bao nhiêu ca bệnh cần được truyền máu để qua cơn hoạn nạn. Bệnh nhân cần máu bởi muôn vàn lí do khác nhau. Có người do cơ thể suy nhược, có người do bệnh lý về máu, có người do tai nạn rủi do, có người vì bị người khác gây thương... và có cả những người coi thường mạng sống của bản thân mà làm điều dại dột...! Tuy nhiên tất cả những người đó, khi đã lâm vòng nguy biến, họ cần lắm những giọt máu nghĩa tình để có thể thoát khỏi lưỡi hái của tử thần. Ai đã từng trải qua những giây phút nguy kịch đó càng thấy rõ giá trị của việc hiến máu tình nguyện quý giá biết nhường nào! Dân gian đôi khi có vẫn thường truyền nhau câu nói " Một giọt máu đào hơn ao nước lã" để chỉ giá trị của máu nhưng theo tôi nghĩ, câu đó để chỉ về mối quan hệ dòng dõi thôi. Tôi thực sự đồng cảm với khẩu hiệu " Một giọt máu cho đi, một cuộc đời ở lại!" .
Làm gì để tạo điều kiện cho cuộc vận động hiến máu nhân đạo tình nguyện được tốt hơn? Câu hỏi này để dành cho các nhà lãnh đạo các địa phương. Thực tế cho thấy, cuộc vận động này đã được các cấp, các ngành tổ chức phát động khá rầm rộ, nhưng đơn vị chủ quản thì gần như chỉ có Hội Chữ Thập Đỏ cơ sở là đơn vị trực tiếp tham mưu với lãnh đạo chính quyền địa phương về công tác tổ chức triển khai vận động; (đương nhiên là có BCĐ và đầy đủ các thành viên!) tổ chức đưa đón và bồi dữơng cho các tình nguyện viên đi, về khi hiến máu, trong khi ngân sách địa phương dành cho hoạt động của Hội CTĐ cấp xã chỉ vài trăm nghìn một năm! vậy là Chủ tịch Hội lại phải làm cái việc muôn thủa của Hội là "Xin" ! Nhưng đây không phải là xin của người có để cho người nghèo mà là XIN từ ngân sách xã để chi cho một việc làm nhân đạo! Tại sao từ các cấp trên không bố trí riêng một khoản tiền thiết yếu cho riêng việc này từ đầu năm ngân sách để đỡ làm khó cho cả hệ thống bộ máy cấp xã nhỉ!...
Lời bàn: Hiến máu nhân đạo tình nguyện là một nghĩa cử vô cùng thiêng liêng, cao đẹp. Nghĩa cử đó thể hiện tình nhân ái, thương người như thể thương thân bởi lẽ những tình nguyện viên hiến máu đã chia sẻ chính sự sống của họ để góp phần cứu sống những người bệnh hiểm nghèo cần máu để qua cơn nguy kịch. Máu là thứ tài sản vô cùng quý giá liên quan đến sự sống của con người mà họ còn hiến tặng được thì đối với họ, những giá trị vật chất để bù lại dòng máu đó chẳng có ý nghĩa gì. Tuy nhiên, để người hiến máu được yên tâm, phấn khởi thì cũng cần được sự quan tâm hơn trong công tác tổ chức đón tiếp, kỹ thuật lấy máu và ghi nhận của các cấp có thẩm quyền để ngày càng có nhiêu người tình nguyện hiến máu. Đặc biệt, trong quá trình đón tiếp cần tổ chức khoa học về địa điểm , số lượng người để tránh trường hợp các tình nguyện viên phải đi xa, chờ đợi ... Quá trình lấy máu, các kỹ thuật viên phải thực sự để tâm vào công việc, sử dụng y cụ đảm bảo kỹ thuật và vệ sinh, lấy đúng, đủ lượng cho phép theo thể trạng của tình nguyện viên, tránh tình trạng lấy quá nhiều gây sốc cục bộ> (Năm 2011 đã có tình trạng sau khi hiếm máu bị ngất). Việc ghi nhận hiến máu cho các tình nguyện viên cũng cần được các cấp quan tâm. Nhà nước cần có quy định cụ thể về việc ưu đãi đối với những người hiến máu theo số lần và lượng máu hiến tặng, đồng thời đặc biệt quan tâm miễn phí cho các tình nguyện viên khi không may phải truyền máu và miễn giảm viện phí cho họ tại tất cả các bệnh viện trên toàn quốc để ngày càng có nhiều người hưởng ứng phong trào này./.
Thứ Tư, 10 tháng 7, 2013
Chủ Nhật, 7 tháng 7, 2013
Tình Cha
Trong cuộc sống nhân sinh, con người sống không thể
thiếu tình thương, song nói đến chữ “tình” thì không có thứ tình cảm nào có thể
sánh bằng tình thương của cha mẹ. Đó là một thứ tình yêu thiêng liêng, cao cả,
mênh mông sâu xa như biển thẳm không bờ. Một thứ tình thương không đối tượng so
sánh, cũng chẳng bút mực, ngôn từ nào có thể diễn tả trọn vẹn, chỉ có thể tạm
ví như ngọn Thái Sơn hay nước trong nguồn chảy ra.
“Công cha như núi Thái Sơn
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra”.
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra”.
Tuy nhiên, tình thương cha mẹ dành cho các con còn hơn
thế nữa. Ngọn Thái Sơn dẫu có uy nghi, hùng vĩ bao nhiêu cũng không thể mãi
đứng hiên ngang bất diệt và nước trong nguồn cũng có khi phải cạn. Nhưng tình
cha nghĩa mẹ thật khó nghĩ bàn, không vơi đầy thay đổi theo dòng chảy của thời
gian. Tình thương cha mẹ đã trở thành suối nguồn bất tận, tích tụ, vun bón từ
bao đời và thẩm thấu thành máu xương, gan thịt của người. Chỉ một việc tưới tẩm
cuộc đời con, dù các con có ngoảnh mặt hay hân hoan đón nhận thì tình thương kia
vẫn canh cánh bên lòng không một chút lãng xao, luôn âm thầm chở che, dìu dắt
và dõi theo từng bước chân bé bỏng của con đang chập chững bước vào đời. Tình
cha, tình mẹ sẽ mãi mãi là một bản tình ca muôn đời bất diệt của các con. Tình
thương ấy nào có khác nhau, xuất phát từ một thể mà được biểu hiện qua hai khía
cạnh cuộc đời.
Nói đến tình mẹ thì dường như ai cũng dễ dàng cảm nhận
được, bởi đó là thứ tình thương ngọt ngào, gần gũi, thân quen bằng cử chỉ âu
yếm, vỗ về, nâng niu, bảo bọc với những ngôn từ nhẹ nhàng, trìu mến v.v… luôn
đem đến cho con một cảm giác êm mát, dịu hiền, một suối nguồn hạnh phúc trào
dâng. Mẹ lúc nào cũng quấn quýt bên con, luôn chia sẻ với con những vui buồn,
được mất, những nỗi niềm tâm sự nhỏ to, đáp ứng mỗi yêu cầu và ước muốn của
con. Tình mẹ là thế, còn tình cha thì sao? Cha không thể hiện bằng tình thương
ngọt ngào như chuối ba hương, như xôi nếp một, như đường mía lau giống mẹ. Tình
cha vừa thâm trầm, lắng đọng vừa nghiêm khắc giá băng, nhưng cũng rất dạt dào,
dịu ngọt nếu ai đó biết tận hưởng được tấm lòng cha:
“Tấm lòng cha một đời con đâu hiểu
Bởi tình cha luôn lắng dịu ngọt ngào
Tuy giá băng nhưng sâu thẳm dạt dào
Cho mà chẳng mong chút nào đền đáp”.
Bởi tình cha luôn lắng dịu ngọt ngào
Tuy giá băng nhưng sâu thẳm dạt dào
Cho mà chẳng mong chút nào đền đáp”.
Tình cha không những lai láng dịu mềm như dòng nước mà
nó còn ấm áp, đượm nồng như vầng thái dương, uy nghi sừng sững, oai hùng như
núi Thái luôn che chắn bão giông cho con được tắm mình dưới bầu trời quang
đãng. Cha âm thầm, lặng lẽ như chiếc bóng theo sát cuộc đời con và che chở con
bằng bóng râm mát dịu của đời mình:
“Do tình cha muôn thuở vốn không lời
Trong lặng lẽ, âm thầm như chiếc lá”.
Và: “Bên đời con, cha một bóng âm thầm
Luôn che chở bằng bóng râm mát dịu”.
Trong lặng lẽ, âm thầm như chiếc lá”.
Và: “Bên đời con, cha một bóng âm thầm
Luôn che chở bằng bóng râm mát dịu”.
Đúng vậy, tình cha là như thế đó, thật thâm trầm và
sâu thẳm mặn mà, nếu chúng ta không có cái nhìn tinh tế và cảm nhận sâu sắc thì
không dễ gì thấy được tấm lòng cha:
“Buồn hay vui cha cũng không để dạ
Khóc hay cười cha để cả trong tim
Như đại dương lòng biển cả lặng im
Trong sâu thẳm tiềm tàng nhiều bí ẩn”.
Khóc hay cười cha để cả trong tim
Như đại dương lòng biển cả lặng im
Trong sâu thẳm tiềm tàng nhiều bí ẩn”.
Nếu ai đó thử trầm mình vào thế giới của cha, thì sẽ
khám phá ra một kỳ quan tuyệt hảo nhất là trái tim thương yêu vô bờ bến của
cha, một tình thương dạt dào bát ngát như biển trời, chẳng khác nào tình thương
của mẹ. Nhưng tình cha hiếm khi biểu lộ ra bên ngoài mà nó biểu lộ bằng sự âm
thầm lặng lẽ lại mộc mạc đơn sơ. Chính sự âm thầm lặng lẽ, không lời của cha
đôi khi làm cho các con vô tình lãng quên đi sự hiện diện của cha trong cuộc
đời mình. Cũng vì thế mà hình tượng người cha hiền kính yêu của chúng ta bị lu
mờ bên ánh hào quang rực rỡ của mẹ trong hầu hết các áng văn thơ. Trong kho
tàng văn chương của nhân loại, có biết bao áng thơ văn ngợi ca về mẹ với đầy đủ
chi tiết hình ảnh, ngôn từ đẹp đẽ nhất, thiêng liêng nhất. Đó cũng là niềm kiêu
hãnh, là điều diễm phúc của tất cả những người con. Nhưng bên cạnh đó, hình ảnh
người cha lại mờ ảo, nhạt nhòa khiến cho cõi lòng một vài người con phải xít xa
tê tái. Thử hỏi trong áng văn thơ đã có được bao nhiêu bài nhắc đến tình cha.
Có không ít nhà văn, nhà thơ đã viết rất nhiều và rất dạt dào về mẹ, nhưng cả cuộc
đời chưa một lần viết để tặng cha. Điều đó phải chăng vì ngôn ngữ thiếu từ hay
cha là người hùng hổ, bạt bẽo, thiếu trách nhiệm, thiếu tình thương mà khiến
cho hầu hết mọi người đều vô tình lạnh nhạt với một tình yêu cao cả không thể
thiếu trong cuộc sống thành nhân.
Không, cha không là người bạt bẽo, hùng hổ, cũng không
phải là người thiếu tình thương trách nhiệm. Ngược lại, cha là người luôn chu
toàn bổn phận, luôn ngọt ngào, nồng ấm bên cạnh cuộc đời con. Chỉ lặng lẽ bên
con như bóng với hình, từng bước chân con đi luôn có bóng hình cha đều bước.
Nếu mẹ là lời ru đưa con vào giấc ngủ thì cha sẽ là tiếng đàn giữ cho lời ru
thêm ấm mãi. Nếu mẹ là mặt đất ôm ấp đàn con, thì cha sẽ là bầu trời trong xanh
cho con vươn mình trong nắng ấm. Cha lo lắng cho con từng miếng ăn giấc ngủ,
chăm sóc con lúc nóng lạnh ấm đầu, dạy dỗ con từ lúc bập bẹ ê a cho đến ngày
khôn lớn trưởng thành, cha vẫn mãi lo cho con đến hơi tàn tắt lịm, cả đời cha
cặm cụi lao nhọc chỉ vì hạnh phúc của đàn con thân yêu. Vì cuộc sống ấm no trọn
vẹn đôi đường tinh thần vật chất của các con, cha hy sinh nào có ngại khổ gì
gian nan, cha bươn chải, tảo tần, thức khuya dậy sớm, một nắng hai sương, dãi
dầu mưa gió tìm kế mưu sinh để cho các con theo kịp với người. Mặc dầu bận bịu
với tháng ngày lao nhọc, cha vẫn không quên dành thời gian chăm chút, dạy dỗ,
hướng dẫn con trong đại học trường đời. Cha nhẹ nhàng dìu bước chân con, nâng
con dậy mỗi lần con vấp ngã. Cha rèn luyện cho con ý chí kiên cường và lòng quyết
tâm, giúp con ươm xanh những ước mơ và hoài bảo của mình, dẫn dắt con thơ làm
quen với sương gió, gian khổ để sau này con dễ hòa nhập và vững bước trên đường
đời vạn nẻo khi không còn bóng hình cha bên cạnh.
“Trên bước đường đời lắm bụi rơi
Ngàn mây trong mắt chẳng ngừng trôi
Cha đưa con giữa ngàn sương gió
Là để con thêm hiểu nghĩa đời”.
Ngàn mây trong mắt chẳng ngừng trôi
Cha đưa con giữa ngàn sương gió
Là để con thêm hiểu nghĩa đời”.
Khi con khôn lớn, trưởng thành với tuổi xuân phơi phới
thì cũng là lúc thân cha gầy hiu hắt, khẳng khiu như những cành cây qua thu
vàng rụng lá để trơ cành chuẩn bị đương đầu với cái giá lạnh của mùa Đông. Ôi!
thật xót xa với tình cha vời vợi-dù sự sống chỉ còn lèo lạt chất vần.
Không ngừng theo bước chân con và thỏ thẻ rót vào tâm
hồn con đạo nghĩa làm người. Trong trường đại học của con, nếu mẹ dạy con tình
thương yêu và lòng nhẫn nại thì cha dạy con lòng cao thượng bao dung và un đúc
trong con lòng trung kiên và ý chí bất khuất, chính vì thế, một người con có
thành nhân là nhờ sự thừa hưởng hài hòa giữa tình cha tình mẹ. Thiếu một trong
hai yếu tố ấy thì người con đã mất đi phân nửa cuộc đời. Nếu rủi thay thác cha
hay mẹ, trẻ thơ kia đâu còn cái tuổi hồn nhiên vô tư:
“Còn cha gót đỏ như son
Một mai cha chết, gót con đen sì”.
Một mai cha chết, gót con đen sì”.
Qua câu ca dao trên, ta có thể thấy được trách nhiệm
và vị trí của người cha đóng vai trò quan trọng như thế nào đối với cuộc đời
con. Vì vậy, dù mai đây trên vạn nẻo đường đời, mong rằng những người con đừng
bao giờ lãng quên một điều, cuộc sống của ta có được hôm nay là do sự đắp xây
và đánh đổi bằng cả cuộc đời hy sinh thầm lặng của cha, từng nhịp thở, từng
bước chân ta luôn có sự hiện diện của cha trong đó. Diễm phúc thay cho những ai
còn cha xin hãy cố gắng nâng niu, trân quý, phụng dưỡng, kính thờ để chuỗi ngày
dài khỏi hối tiếc ăn năn. Đức Bổn sư Thích-ca từng dạy: “Hạnh hiếu là hạnh Phật”,
“Cha mẹ hiện tiền như Phật tại thế” v.v... Tất cả điều ấy cũng chỉ nhằm khuyên
nhắc chúng ta đừng quên cái đạo nghĩa làm con và biết trân quý những gì đã và
đang thừa hưởng từ cha mẹ. Xót thương thay cho những ai bất hạnh không còn cơ
hội phụng dưỡng hiếu với cha, đó là sự thiệt thòi lớn nhất trong cuộc đời con
không gì bù đắp được. Nhưng nếu ai biết lưu giữ bóng hình cha bằng sự thể hiện
qua lời nói, ý nghĩ, việc làm tốt đẹp, thì người ấy đã giữ được bên mình suối
nguồn tươi mát thiêng liêng nhất của tình cha.
Mùa Vu Lan dù sẽ đi qua, nhưng hương sắc của mùa hoa
hiếu hạnh không chỉ dừng lại ngay đó mà nó luôn vun bồi và hằng đắp trong mỗi
phút giây thực tại của cuộc sống, ngay trong từng tâm niệm của chúng ta. Thế
nên, để thể hiện tấm lòng của một người con, xin các anh các chị, các em và
tôi, chúng ta hãy cố gắng làm một điều gì đó thật đơn giản mà thánh thiện để
cho hương thơm của hoa hiếu hạnh ngàn đời vẫn luôn tỏa rạng, cho đạo lý từ bi
từ đây được khai hoa kết trái trong vườn ươm đạo lý nhiệm mầu giải thoát. Tình
cha sẽ mãi mãi hiện hữu trên bước đường của những người con đang trực diện quay
về.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)


